tả về mùa đông

Tả về mùa đông - Bài làm 1: Một năm, đất trời có bốn mùa nối tiếp nhau trôi qua. Cứ hết mùa này lại chuyển sang mùa khác. Trong số 4 mùa của năm, em dường như có ấn tượng nhất với mùa đông. Mùa đông có lẽ là khoảng thời gian mà thời tiết khắc nghiệt nhất trong năm. Cái rét của những ngày đông buốt cắt da, cắt thịt. 2. Tả cảnh mùa đông tại nơi em ở, mẫu số 2: Sáng mở cửa sổ đón nhận tiết trời se lạnh, thấy những chiếc lá bị cơn gió thổi bay tạo nên những tiếng vù vù, em biết mùa đông đã về. Sau khi ăn sáng và mặc lên người bộ quần áo ấm áp mà mẹ đã chuẩn bị, em ngồi BÀI VĂN TẢ MÙA ĐÔNG 2. Khi những đợt gió lạnh tràn về cũng là lúc mùa đông tới. Cây bàng bắt đầu chuyển lá sang màu đỏ sậm nổi bật, tô điểm cho cả một góc trời. Những chiếc lá chậm rãi lìa cành, kết thúc một cuộc đời cống hiến hết mình, để lại những cành Miêu tả mùa đông bằng tiếng Hàn 한국에 겨울은 매우 춥습니다. 겨울에는 눈이 많이 내립니다. 눈이 내리면 온 세상이 하얗게 변합니다. 눈이 내리는 날에 아이들은 눈싸움, 눈사람 만들기 놀이를 즐깁니다. 한국의 겨울은 스키를 타기에 가장 좋은시기이며 온천에 갈 수있는 시간입니다, 한국인은 온돌을 고안하여 추위를 보호하는 데 도움이됩니다. 겨울에는 한국 사람은 항상 순두부찌개와 삼계탕을 먹습니다. 베트남겨울은 한국겨울보다 춥지 않습니다. 베트남의 겨울은 기온은 영상 8도 정도로 쌀쌀한정도이지만 칼바람이 불어서 체감 온도는 영하의 날씨처럼 춥게 느껴집니다. Dưới đây là những câu nói hay về mùa đông lạnh cô đơn nhất. Những câu nói hay về mùa đông lạnh cô đơn. (1). Mùa đông lại về nhưng người bên tôi mùa đông năm trước giờ còn đâu. (2). Tháng 10, từng cơn của mùa thu đông thổi làm lạnh trái tim nhỏ hơn của tôi. Bảng pkhúc xạ (коэффициентов преломления) nguyên tố hóa học. Chia sẻ thông tin: Chỉ số khúc xạ (còn được gọi là chỉ số khúc xạ và chỉ số khúc xạ tuyệt đối) vật liệu là một số không thứ nguyên, trong đó mô tả, ánh sáng đi qua vật liệu nhanh như thế nào. Cookie phân tích được sử dụng để hiểu, Cách khách truy cập tương tác với trang web. Các cookie này giúp cung cấp thông tin về số liệu, chẳng hạn như số lượng khách truy cập, Tỷ lệ thoát, nguồn giao thông, v.v.. Bánh quy. _ym_isad. 20 giờ. Cookie này được sử dụng để thu thập thông tin về người dùng, chẳng hạn như đặc điểm của nó, hành vi trên trang và hành động được nhắm mục tiêu. Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Bài văn mẫu tả cảnh lớp 6Văn mẫu lớp 6 Tả cảnh mùa đông bao gồm các bài văn mẫu hay, chọn lọc được VnDoc sưu tầm, biên soạn cho các em học sinh và thầy cô cùng các em học sinh tham khảo chuẩn bị cho các bài viết văn đạt hiệu quả cao. Mời các thầy cô và các em tham khảo chi cảnh mùa đôngDàn ý Tả cảnh mùa đông Ngữ văn 6Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 1Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 2Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 3Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 4Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 5Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 6Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 7Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 8Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 9Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 10Dàn ý Tả cảnh mùa đông Ngữ văn 61. Mở bài Mùa đông ở quê em rất thú Thân bàia Buổi sớm- Sương mờ bao phủ khắp cành cây, bãi Mây mờ bao phủ khắp làng bản, xóm Cây cối trong vườn đã chuyển sang màu Mưa tí tách Gió thổi từng cơn lạnh Dòng sông chảy mạnh, nước đục ngầu màu phù Các bác nông dân vẫn cần mẫn ngoài Buổi trưa- Thôn xóm hiện ra rõ Màn mây xám bay cao Mưa nặng hạt, hơi nước bay vào tận Cánh đồng ven sông ngập Các bác nông dân đi làm về trò chuyện râm Buổi chiều- Cảnh vật ẩn hiện trong khoảng không gian màu lam Khói bếp từ các ngôi nhà bay cao quyện với mây Buổi tối- Bóng tối lan dần, màn đêm bao Thôn xóm tĩnh Tiếng côn trùng kêu rả rích trong lòng Nhà nhà đều đóng Gió vẫn thổi mạnh, mưa vẫn rơi rả Những anh đom đóm chập chờn trong bức màn đêm yên Kết bài- Mùa đông giúp tôi hiểu được nỗi nhọc nhằn của cha mẹ và các bác nông dân cần cù, chất Mùa đông đã đem đến cho mọi người giấc ngủ ấm trong Mùa đông giúp cây cối ươm mầm để chờ ngày đâm chồi nảy Em rất yêu mùa đông.>> Tham khảo Lập dàn ý Tả cảnh mùa đông lớp 6Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 1Nếu như mùa xuân là khúc dạo đầu trong bốn mùa, mở màn cho một năm thì mùa đông đánh dấu sự kết thúc cho vòng tuần hoàn ấy. Mùa đông cũng có những nét hấp dẫn riêng không thể trộn lẫn với bất kì mùa nào khác, để lại trong lòng người những ấn tượng và cảm xúc khó những cơn gió bấc tràn về cũng là lúc mùa đông đang chuẩn bị gõ cửa từng ngôi nhà. Khác với những cơn gió heo may của mùa thu chỉ đem lại cảm giác hơi se lạnh, những cơn gió bấc làm cho ai cũng phải rùng mình vì cái rét cắt da cắt thịt. Bầu trời không còn trong xanh, nắng cũng dần tắt lịm. Trên nền trời chỉ còn lại một màu xám xịt không khỏi gợi cảm giác thê lương, ảm cối trong vườn đã trút hết lá, chỉ còn lại cành cây khẳng khiu như những cánh tay gầy guộc trông thật thương hại. Những chú chim không còn hót vang chào ngày mới vào mỗi buổi sớm mai, có lẽ chúng đã rủ nhau đi về phương Nam để tránh rét. Ông mặt trời ẩn sau những lớp mây dày, chìm vào giấc ngủ đông để đợi mùa xuân ấm cơn mưa phùn tuy không ồn ã như mưa rào mùa hạ nhưng lại làm cho cái lạnh càng buốt giá hơn, thấm sâu vào từng đường gân thớ thịt. Vào sáng sớm, sương mù giăng phủ làm cho thiên nhiên thêm mờ ảo, bức tranh ngày đông dường như chỉ có hai màu xám và trắng. Giữa khung cảnh huyền ảo ấy, con người và vạn vật như lẫn vào trong một chốn bồng lai tiên cảnh, ẩn hiện thấp thoáng sau màn sương mùa đông, mọi người cũng ít muốn ra ngoài hơn. Ngoài đường, ai nấy đều giữ ấm cho mình bằng những chiếc áo len, áo khoác dày sụ. Trong thời tiết giá lạnh, có lẽ chẳng còn gì thích hơn khi được ngồi bên bếp lửa hồng reo vui hay ủ mình trong chiếc chăn bông ấm cơn gió bấc đập vào cửa sổ, nghĩ đến những bác lao công vẫn phải thức khuya dậy sớm để giữ phố phường sạch đẹp, tôi thầm cảm ơn vì sự cần cù cùng đức hi sinh của họ. Giữa cái lạnh buốt đến thấu xương ấy, vẫn có những con người nhỏ bé, bôn ba, vất vả để mưu sinh cho cuộc sống hàng ngày. Mùa đông tuy có giá lạnh, nhưng chỉ cần tình yêu thương giữa người với người cũng đủ làm cho trái tim thêm ấm hóa sinh ra mùa đông có lẽ để làm cho người với người được gần nhau hơn. Mùa đông cũng không phải chỉ có bầu trời xám xịt, cái lạnh thấu xương, mùa đông sẽ trở nên ấm áp hơn nếu chúng ta biết truyền cho nhau hơi ấm giữa cuộc đời này,Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 2Xuân qua, hạ tới, thu về rồi sang đông. Mùa đông là mùa của giá lạnh, của sự héo tàn. Nhưng chính cái lạnh lẽo đã khiến con người gần nhau hơn, quây quần bên lò sưởi ấm áp. Em rất thích mùa đông dù lạnh giá, khắc mùa tràn về cũng là lúc báo hiệu mùa đông đã đến, bầu trời ảm đạm không còn trong xanh và những đám mây lững lờ trôi biến mất thay vào đó là một màu xám xịt. Cái lạnh khắc nghiệt và đường phố cũng ít nhộn nhịp hơn thường lệ. Làn gió mang theo hơi khô lạnh làm thời tiết hanh bàng trước cửa nhà em đã trút toàn bộ lá, chỉ còn lại những cánh tay khẳng khiu vươn lên sống sót trong ngày đông lạnh lẽo. Mùa đông thời tiết giá lạnh, có mưa phùn gió bấc khiến cho mọi người phải đóng cửa hết và rất ít ra ngoài vì trời lạnh. Thi thoảng trên những phố vắng có vài người đang cặm cụi quét những đống lá khô rụng tả tơi sau một đêm gió sớm, không còn tiếng chim hót, tất cả vẫn chìm trong giấc ngủ dài, bác mặt trời uể oải vươn vai thức dậy cũng là lúc người ta ra đường đi làm. Mọi người ai cũng mặc những chiếc áo len, áo khoác dày, quàng khăn ,đội mũ để chống lại cái lạnh giá làm buốt cóng đôi bàn tay. Ngoài công viên chẳng còn bóng dáng những cụ già đi tập thể dục buổi hồ phẳng lặng như gương không một gợn sóng buồn thiu vì thiếu vắng tiếng nói chuyện của người qua đường. Thành phố vào đông ảm đạm hơn nhiều, một ngày dài cứ thế trôi qua lặng lẽ, chỉ đợi đến thời điểm đó, ai nấy đều vội vã trở về nhà, chạy trốn cái lạnh, trở về bên gia đình để tận hưởng sự ấm áp của lò sưởi hồng và làn khói nghi ngút tỏa ra từ bữa cơm già mùa đông không chút ấm áp đến làm vạn vật chìm vào ảm đạm cướp đi không gian tươi mới như một quy luật vốn có của tạo hóa, khiến cho con người ta co ro vì cái rét. Nhưng chỉ khi đông về, rồi xuân mới đến thổi vào vạn vật một sức sống căng cảnh mùa đông - Bài tham khảo 3Thường thì một năm có bốn mùa, đó là quy luật tự nhiên mà chắc chắn sẽ không ai có thể thay đổi được. Mỗi mùa đều có đặc điểm riêng biệt không giống nhau như mùa xuân mát mẻ muôn hoa khoe sắc thắm. Mùa hè là mùa của những bông hoa phượng vĩ, bằng lăng mùa học sinh tạm biệt mái trường. Mùa thu dưới ánh trăng huyền ảo chúng em có thể rước đèn họp có lẽ mùa đông là đặc biệt nhất vì cái lạnh buốt, gió bấc và mưa phùn. Bây giờ đang là mùa đông và là ngày lạnh nhất trong năm. Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp mà em không muốn dậy vì lẽ trời quá lạnh. Từ trong phòng có thể nghe thấy tiếng gió rít từng cơn. Ra khỏi phòng sương mù dày đặc, bầu trời âm đác vài chiếc lá vàng đang rơi xuống cùng với những hạt mưa tinh nghịch. Cây cối khẳng khiu trơ trọi như đang cố gắng chống lại sức mạnh của thiên nhiên. Ngoài đường loáng thoáng vài bóng người trong những bộ quần áo bông ấm áp và khoác ngoài là chiếc áo nay học sinh ở các trường cũng đã được nghỉ học. Cảnh ao hồ trầm mặc hơi nước bốc lên tạo cảm giác lạnh lẽo, nước buốt cắt da, cắt thịt. Giờ đây nơi duy nhất em nghĩ đến đó là nhà bếp, ánh lửa bập bùng gợi nên vẻ ấm áp. Lúc này cả nhà đang ngồi trò chuyện, còn mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho gia quá trưa mà mặt trời vẫn không ló mặt. Đến sáu giờ tối thì ánh sáng nhường lại cho màn đêm yên tĩnh, chỉ có mùa đông mới có hiện tượng ngày ngắn đêm dài như vậy. Bầu trời lúc này âm u, ít sao và nhiều sương mù hơn ban sáng. Mưa phùn lất phấn tạt qua. Ánh đèn đã tắt hẳn bầu không khí trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng chó sủa từ xa vang vọng rất thích mùa đông vì có thể ngồi bên ánh lửa bập bùng, được nhìn cảnh vật như khác lạ. Mọi người bảo mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm nhưng được sống trong ngôi nhà ấm áp tình yêu thương thì em có thể nói mùa đông không cảnh mùa đông - Bài tham khảo 4Nhắc đến hai tiếng mùa đông, ai cũng cảm nhận ngay cái giá lạnh. Nhưng đối với tôi, mùa đông là mùa tuyệt vời nhất. Nhờ có mùa đông mà ta biết đến cảm giác ấm áp và niềm sáng mùa đông tuy ảm đạm và lặng yên nhưng đã mang đến cho tôi cảm giác ấm áp đến lạ lùng. Một buổi sáng mùa đông lạnh giá, tôi lấy hết can đảm lật tung chăn ra và bật dậy và một mình đi dạo quanh khu phố. Không gian sao mà yên tĩnh đến thế. Khu chợ ồn ào lúc này còn chưa có người bán hàng. Từng cơn gió hun hút lạnh lùng thổi tới. Bầu trời âm u, nằng bác bàng phong độ, to khỏe là thế mà giờ đây đã không còn một chiếc lá nào nhưng các bác vẫn giương cao những cánh tay già nua, trơ trọi của mình lên nền trời như để chống chọi quyết liệt lại với thiên nhiên khắc nghiệt. Các nàng hoa ủ rũ, buồn rầu, xấu xí và nhợt nhạt. Cả không gian vắng tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng chó cả vẫn đang chìm trong giấc ngủ đêm đông. Mặt hồ nhỏ phẳng lặng đến kì lạ, không một chú cá nào ngóc lên tìm mồi, cũng chẳng thấy bóng dáng bác rùa nào trên chiếc bè nhỏ giữa hồ. Mùa đông, chẳng ai muốn ra đường vào giờ này. Không thấy cụ già nào đi dạo, cũng chẳng thấy người nào tập thể dục ngoài công mong trời mau sáng để mặt trời lên chiếu rọi xuống dù là một vài tia nắng yếu ớt để đem lại ấm áp và sức sống cho khung cảnh nơi đây. Đó là một sáng mùa đông như bao sáng mùa đông khác. Trong khung cảnh buồn tẻ, trống vắng và lạnh lẽo, ta chợt thấy quý trọng hạt nắng, quý trọng những gì ấm đông cho ta cái cảm giác như thể cuộc một con người sẽ có lúc buồn, lúc vui, lúc đau khổ nhưng cũng có lúc tràn đầy niềm tin và hi vọng. Chính vì thế mà dù mùa đông đem đến giá rét và mưa phùn, tôi vẫn rất yêu quý mùa cảnh mùa đông - Bài tham khảo 5Một năm có bốn mùa, mùa nào cũng có những đặc trưng riêng của mình. Không nắng rực rỡ như mùa hè, không ấm áp như mùa xuân, cũng không có gió heo may se se lạnh như mùa thu, mùa đông có nét đặc trưng riêng là những cơn mưa phùn ẩm nay là chủ nhật, em được nghỉ học. Sáng tỉnh dậy, nằm trong chăn nghe gió rít bên ngoài, mà không muốn ra khỏi giường. Sau khi dậy đánh răng rửa mặt, đi mua đồ ăn sáng, em mới càng thấm thía cái lạnh của mưa phùn mùa đông. Mưa phùn, hạt mưa không to như mưa rào mùa hạ, nhưng kéo dài. Hôm nay cũng thế. Nghe mẹ em kể, đã mưa từ đêm qua, đến sáng nay vẫn còn hạt mưa không lớn, nhưng mang theo cái lạnh rét buốt của mùa đông. Em nghĩ đến việc đi học vào ngày hôm nay mà rùng mình. Hôm nay em được mẹ giao cho trông cửa hàng giúp mẹ để mẹ đi lấy hàng. Khi đi, mẹ em cũng phải mặc áo khoác dày rồi mặc thêm một chiếc áo mưa cho đỡ rét. Ngồi nhìn trước cửa hàng, toàn cảnh đường phố mùa đông trong cơn mưa phùn hiện ra trong mắt phố được phủ một màu xám của trời ngày đông. Những cơn mưa phùn làm cho đường phố ướt nhẹp. Thỉnh thoảng mới có một chiếc xe máy đi qua, mọi người đều mặc áo khoác và mặc thêm áo mưa bên ngoài. Tuy rằng như thế, nhưng chắc vẫn không thể tránh khỏi cái giá của mưa phùn mùa đông. Hình như thời tiết hôm nay làm cho mọi người đều lười ra ngoài, ai cũng muốn ở trong căn nhà ấm áp của gần trưa, trời cũng đã tạnh mưa, nhưng vẫn không có chút nắng nào. Mẹ em đã đi lấy hàng về và mang quà cho ba chị em em là một túi khoai lang để nướng. Sau khi ăn cơm xong, mẹ trông cửa hàng cho ba chị em đi nướng khoai. Trời lại mưa trở lại. Nhưng ngồi trong bếp nướng khoai, sự chờ mong làm cả ba chúng em không thấy lạnh chút chín, bốn mẹ con em ngồi ăn và cùng nhau trò chuyện. Ăn xong, ba chị em em đi học bài để chuẩn bị cho ngày mai, còn mẹ em ngồi trông cửa hàng và tính toán sổ sách. Mùa đông nên trời tối rất nhanh, mới hơn năm giờ chiều mà trời đã nhá nhem tối. Đèn đường bật lên nhưng vẫn không làm cho đường phố bớt ảm đạm. Mẹ con em dọn hàng sớm, sau đó nấu cơm ăn và cùng nhau ngồi xem ti vi và đến chín giờ thì đi thúc một ngày chủ nhật thật lạnh nhưng cũng không vì thế mà buồn chán. Hi vọng ngày mai em đi học, mưa phùn sẽ cảnh mùa đông - Bài tham khảo 6Tạm biệt mùa thu ấm áp, trời đã chuyển sang mùa đông từ bao giờ em cũng không biết rõ chỉ cảm nhận được rằng gió mùa đông bắc thổi ngày một nhiều và cả xóm làng nơi em ở đều chìm vào trong sương mù vào những sáng sớm mùa đông – mùa của cái lạnh mà người ta có thể nói là cắt da cắt thịt, thậm chí ở nhiều nơi còn có tuyết, nước lạnh giá như đóng băng, cây cối thì không còn vẻ tươi trẻ, xanh tốt như mùa xuân và mùa hè nữa, tất cả đều cằn cỗi nghèo nàn. Cuộc sống sinh hoạt của mọi người trong xóm em nói riêng và của những người ở những vùng lạnh nói chung cũng có sự thay đổi khi thời tiết chuyển từ mùa này sang mùa đông thì mặt trời mọc muộn hơn so với mùa hè, vì vậy việc cảm nhận rằng trời đã sáng hay chưa cũng có sự thay đổi, vào mùa hè khoảng năm giờ sáng là ta đã có thể nhìn rõ được cảnh vật, nhưng còn mùa đông thì năm giờ trời vẫn còn tối như ban đêm, và buổi tối cũng vậy, trời sẽ nhanh tối hơn vào mùa đông. Ta thường nghe có câu “Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng/ Ngày tháng mười chưa cười đã tối” là như vậy, tháng năm thuộc mùa hè và tháng mười thuộc mùa em ở là một xóm nhỏ dưới chân núi, vào những sáng sớm mùa đông một làn sương mù bao phủ lấy cả xóm, mọi người thức dậy muộn hơn, chúng em cũng vậy, vào mùa đông nhà trường sẽ lùi thời gian học lại muộn hơn nên chúng em cũng không phải dậy sớm, trời lạnh thì ai muốn chui ra khỏi cái chăn ấm cơ chứ, mọi người phải mặc quần áo thật ấm, thường thì nhà em có bếp củi và mọi người cùng ngồi quây quần để sưởi ấm, ai có công việc gì hay chúng em đi học thì phải chuẩn bị đầy đủ tất, găng tay,mũ len, quần áo ấm rồi mới ra mùa đông bắc thổi đều đặn mang đến cảm giác tê tái da thịt. Mùa đông cũng có nắng nhưng những tia nắng rất yếu ớt, và đặc biệt hay có mưa phùn. Những cành cây trơ trọi lá, khẳng khiu, rau cỏ mùa này thường không mọc được vì lạnh quá. Mùa đông hay có những đợt rét đậm, rét hại. Em hay xem dự báo thời tiết và hay thấy những nơi nhiệt độ xuống thấp quá nên có tuyết, mặc dù lạnh nhưng nhìn thật một ngày làm việc mọi người trở về nhà và quây quần bên mâm cơm thật ấm cúng. Mùa đông thật lạnh nhưng thiếu nó thì sao còn có thể gọi là bốn mùa, có nóng thì phải có lạnh. Xuân qua thì hè tới, thu tàn rồi đến đông cứ như thế bốn mùa tuần hoàn nhau tạo nên sự đa dạng của thời cảnh mùa đông - Bài tham khảo 7Nếu được hỏi rằng em thích nhất điều gì khi mùa đông đến thì em sẽ dõng dạc trả lời rằng Em thích những ngày mùa đông có mưa phùn lắc rắc ở ngoài khung cửa sổ. Mưa và cái lạnh của mùa đông tạo nên một nét đặc trưng riêng biệt, rất thấm, rất ngấm vào con thích được ngắm nhìn đất trời vào những ngày đông giá rét có mưa phùn như thế này. Mùa đông đến, gió lùa thốc vào da, cứa vào từng thớ thịt lạnh đến tê người. Cái lạnh ấy khiến cho con người cảm thấy uể oải, chỉ muốn cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp và ngắm nhìn trời đất qua khung cửa trời vào đông vương chút gì đó u ám, ẩm mốc nhưng lại khiến nhiều người thích mê mẩn. Những chiếc lá bàng màu vàng hôm qua còn chới với ở trên cành cây cao chót vót nhưng hôm nay vì có mưa, có gió nên lá rụng về cội, nằm im lìm trên mặt đất. Thi thoảng gió lại lùa và thốc mạnh và cửa sổ nghe buốt mùa đông có thêm thời tiết mưa phùn rơi lâm thâm, dường như chẳng ai muốn bước ra khỏi nhà. Chỉ muốn quây quần bên người thân, bên cạnh bếp lửa vừa nhen, có thêm ngô khoai để nướng nữa thì thật là tuyệt vời. Khu vườn những ngày mùa đông có mưa cũng im lìm, chỉ nghe tiếng gió, tiếng xạc xào của lá cọ xát vào nhau mà hạt mưa nặng hạt đọng lại trên lá cây, rồi rơi nhẹ xuống mặt đất. Những chú gà con nhìn mưa, nhìn giá rét căm căm không dám chui ra khỏi tâm thân của mẹ. Vừa nằm im, vừa kêu chiêm chiếp nhìn trời đất bên ngoài. Bộ lông của gà mẹ ướt sũng nước vì che chở cho đàn con. Cảnh vật và con người những ngày mùa đông ì ạch, cứ như một chiếc kén chưa kịp mở tung ra,nằm im lìm. Bởi có lẽ mùa đông khiến cho mọi thứ trở nên như vậy, chờ khi nào ánh nắng của mùa xuân về thì mọi thứ sẽ bừng khóm hoa cúc nở muộn cho ngày mùa đông đang ướt sũng nước mưa nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững, chờ khi cạn mưa, nắng sẽ lên và nó lại khoe sắc trở lại. Mọi thứ cứ chầm chậm trôi, chiếc đồng hồ cũng vậy. Dù nhiều người không thích mưa vào mùa đông nhưng em lại thích cảm giác này, cuộn tròn trong chăn, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, thấy dáng mẹ khom lưng bên bếp như mẹ vừa nhóm bếp. Mẹ bảo rằng những ngày mưa vào mùa đông thường khiến cho con người ta buồn và có nhiều nỗi nhớ cứ thế len lỏi vào trong tim. Những ngày này ba đi xa nhà nên căn nhà trống trải, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ có tiếng bước chân của mẹ và hai chị em. Mùa đông cựa mình trong lòng, mùa đông khiến cả nhà nhớ ba nhiều hơn. Những ngày mưa mùa đông, những ngày có lẽ em sẽ nhớ thật cảnh mùa đông - Bài tham khảo 8Cứ bắt đầu vào tầm tháng 11 trở ra, thời tiết ngày càng xấu đi. Không khí ngày càng lạnh và giá hơn. Những cơn gió mùa đông bắc kéo về khiến cho nhiệt độ ngày càng giảm xuống và còn có cả những trận mưa giá khiến ai ai cũng đều ngại khi phải rời chiếc chăn ấm áp hay rời khỏi ngôi nhà của mình để đi ra đông, nếu trời không mưa thì cả bầu trời cũng không được rực rỡ như những ngày hè chói chang ánh nắng mà thay vào đó, mùa đông lại đem đến một bầu trời xám xịt, không cảnh lúc nào cũng ảm đạm. Những đám mây trên bầu trời tưởng chừng không muốn thay áo mà cứ mang mãi một màu xám trắng. Ông mặt trời chắc vì thời tiết lạnh giá quá mà cũng chẳng buồn xuất cây thì không có sức sống, cành nào cũng khẳng khiu. Chỉ cần một cơn gió lạnh thổi qua, những chiếc lá vàng còn sót lại bắt đầu rơi xuống làm cho khung cảnh càng trở nên buồn hơn. Mùa đông như một bức tranh thiếu màu sắc khi chỉ có hai gam màu xám trắng làm chủ đạo. Nhìn từ xa, mọi vật như đang được bao phủ bảo một lớp sương mù làm cho khung cảnh trở nên mờ người gánh hàng rong, những gánh hàng hoa cứ như đi lạc vào một thế giới khác khi đi trong làn sương trắng mờ ảo đó. Trời mà mưa phùn thì còn ảm đạm và buồn hơn rất nhiều. Mưa phùn không giống như những cơn mưa rào vội đến, vội đi hay những cơn mưa bóng mây. Mưa phùn là loại mưa nhỏ, nhưng cứ mưa mãi, không biết bao giờ mới chỉ nhìn sơ qua, mọi người sẽ nghĩ mưa này sẽ không ướt áo, nhưng không, mưa phùn có thể làm ướt cả người nếu đi trong mưa ấy. Khi mưa, những hàng cây dù đã nằm im lìm để chờ mùa xuân tới – mùa để cây có thể đâm chồi, nảy lộc thì mưa phùn lại làm cho những hàng liễu, rặng xà cừ thêm phần ủ rũ, mặc cho mưa muốn là gì, mặc cho gió cứ rít, những hàng cây vẫn ở đó, im lìm không buồn đung xuống cũng làm đường phố trở nên vắng vẻ. Vắng vẻ đâu chỉ vì mưa mà còn vì cái giá rét cực độ khiến cho con người ta, nếu ai có việc thì mới ra ngoài, nếu không sẽ chẳng có ai buồn ra đường vào cái ngày mưa phùn gió bấc như thế. Trên đường phố, dọc bờ hồ chỉ có lác đác người qua lại. Không phải họ thích trời mưa hay họ thích mùa đông mà họ đều phải ra đường để kiếm sống, để mưu những người đi xe máy thì ai nấy cũng đều mặc áo cao, rồi mũ, rồi khăn len trùm kín và chỉ để lộ ra ra 2 con mắt như để hạn chế tối đa cái rét cắt da cắt thịt có thể len lỏi vào trong cơ thể. Mưa phùn cũng khiến cho những khu vui chơi giải trí sôi động, náo nhiệt vào những ngày hè giờ cũng nằm im lìm, không một tiếng động. Mưa đến, gió mùa về khiến cho không khí hay con người cũng cảm giác ngại ngần hơn với thiên đâu phải ai cũng vậy, cũng có nhiều người, họ thích cái cảm giác lạnh giá, họ thích tận hưởng cái cảnh sắc thiên nhiên chỉ riêng có ở mùa đông mà không bị pha lẫn bởi bất kỳ một mùa nào khác. Mùa đông, mùa mưa phùn cũng có những nét riêng biệt, nét yêu kiều vốn có của nó, nhưng đó là cảm nhận riêng của mỗi người bởi ai có thể ngăn cấm tình yêu của mình đối với cảnh sắc và tình yêu dành cho thiên nhiên, cho đất nước?Tả cảnh mùa đông - Bài tham khảo 9Cứ theo quy luật tuần hoàn của tạo hóa thì xuân qua hè tới, hết mùa thu thì mùa đông sang, có lẽ vì vậy đã tạo nên nét độc đáo khác lạ tại thời tiết tại đất nước Việt Nam nhỏ bé, xinh đẹp này. Mùa đông là mùa lạnh nhất trong năm, khi mà gió đông bắc tràn về mang theo cái giá lạnh và sự lười biếng cũng theo sang, đường phố cũng trở nên thưa thớt hơn, con người cũng hối hả, gấp gáp hơn trên đường phố để nhanh chóng tới nơi làm việc hoặc trở về nhà bên những chiếc lò sưởi ấm nóng. Ông mặt trời cũng dường như lười biếng hơn khi ban những tia nắng yếu ớt xuống mặt đất và trở về nhà cũng rất cối nằm im lìm, vắng lặng, khoác trên mình những bộ xương trụi lá mà cảm tưởng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể đưa những chiếc lá còn sót lại trên cây bay đi một nơi rất xa. Đất trời vắng những tiếng chim ríu rít gọi nhau hay nô đùa trên từng kẽ lá. Những bụi cỏ xanh rờn bên vệ đường hay trong công viên cũng trở nên xám ngắt thu mình để chống chọi với những nàng gió mùa đông lạnh nàng hoa ủ rũ nằm im lìm không còn đua nhau khoe sắc trong nắng sớm với những bộ cánh rực rỡ như mùa hè hay mùa xuân nữa. Mặt hồ xa xa cũng đang lim dim ngủ bao trùm lên mặt hồ là sự phẳng lặng, không thấy những chú cá thi nhau đớp mồi hay những chú cóc xinh xắn nằm tắm nắng trên những chiếc bè sen xanh ngắt. Mọi hoạt động dường như chậm rãi hơn, yên bình xa đâu đó những quán phở với hương thơm và những làn khói bốc lên thật ấm nóng. Những tiếng húp xì xụp, xuýt xoa, tiếng gọi đồ ăn vang lên thật nhộn nhịp. Đâu đó những gánh hàng rong tất tả, lúc ẩn lúc hiện trong làn sương sớm cùng những tiếng rao vang vọng như những nốt nhạc vang lên trên bức tranh mùa đông lạnh gian chỉ còn hai gam màu đen và xám hòa quyện cùng những làn sương trắng xóa. Một bức tranh mùa đông dù không mang đầy sắc màu rực rỡ như mùa xuân hay mùa hè nhưng lại mang nét rất độc đáo, rất da diết trong tâm hồn. Đi bộ trên những con đường để cảm nhận cơn gió, cảm nhận cái giá lạnh của mùa đông cũng khiến cho tâm hồn trở nên bình lặng hơn, êm dịu biệt mùa đông còn mang theo những cơn mưa phùn nhẹ nhàng. Mưa không đủ làm ta ướt hết như những cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ nhưng lại mang theo một sự âm ỉ thấm vào từng thớ thịt cùng hơi lạnh của gió bắc. Vào những ngày như vậy ngồi bên khung cửa sổ nhâm nhi một tách trà nóng và nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn những giọt mưa rơi tí tách bên hiên nhà ai kia thật sự không còn gì tuyệt vời bước chân hối hả trong mưa, những tiếng xuýt xoa vì lạnh trên đường của những con người ngày đêm vất vả trên con đường mưu sinh vẫn hàng ngày tô điểm thêm cho bức tranh mùa đông những nét vẽ mới. Mỗi mùa đều mang cho mình một nét đẹp riêng, một nét độc đáo mà không ngòi bút tài hoa nào có thể khắc họa trọn đông cũng là mùa yêu thích của nhiều người khi cùng nhau dạo phố hay cảm lạnh cái giá lạnh không oi bức nóng nực như mùa hè. Mùa đông hay mưa phùn cũng có nét yêu kiều và hấp dẫn riêng của nó và nó là cảm nhận riêng của mỗi người bởi ai có thể cấm được tình yêu với thiên nhiên với vạn cảnh mùa đông - Bài tham khảo 10Thế là mùa đông lại giá đã về, cái xóm nhỏ ven sông của quê hương tôi lại ẩn hiện trong khoảng không gian màu sớm, sương mù bao phủ khắp cành cây, bãi cỏ. Gió lùa hơi nước vào tận nhà, quấn lấy người đi đường. Gió thổi mây về phía cửa sông ở cuối xóm, mặt nước sông một màu lam thẫm. Bên kia sông là bãi bồi, thấp thoáng những hàng cây khẳng khiu, trụi lá. Đâu đó, văng vẳng tiếng chim non dáo dác gọi bầy, lá vàng lác đác rơi trong cây cổ thụ ven sông đứng trầm ngâm, lặng nhìn cảnh héo tàn của mùa đông rét buốt. Có những cây bị gãy sau những trận bão lớn, dòng nhựa trong cây dạt dào tuôn chảy. Hơi thở của mặt đất bỗng nặng nề, hơi nước từ sông bốc lên một mùi nồng nồng của phù sa, đất các mái hiên của dãy nhà hướng ra sông, nước mưa đọng lại đang thổn thức, tí tách rơi, chúng như muốn hỏi sông rằng– Sông ơi! Sông bắt nguồn từ đâu mà nước nhiều đến thế?Sông vẫn dạt dào tuôn chảy, nước vội vã đổ về hướng đông và cuốn theo bao đám lục bình tím ngắt. Có lẽ hoa lục bình trên dòng nước mênh mông ấy nó chẳng biết mình sẽ trôi dạt về bờ sông, mọi người nói chuyện rầm rì, họ bàn bạc cho vụ mùa sắp đến. Trên các bờ ao, các bác nông dân đang tháo nước, be bờ, có người xách thùng đi bắt cá rô rạch nước, đi bắt con cua đang lổm ngổm ven bờ. Họ bất chấp thời tiết khắc nghiệt của buổi sáng mùa đông đang bao phủ trên ruộng trưa, thôn xóm hiện ra rõ nét hơn. Mọi người đi làm đồng về. Người và cuốc, xẻng, trâu bò lục tục dồn lên mấy con đường về làng. Cánh đồng chạy dài ven sông một màu trắng xóa. Từng thửa đất được nhà nông cày lên, đợi nắng thuận mưa hòa sẽ gieo hạt mới. Thoang thoảng trong không gian một mùi hương nước đông nhạt nhòa ngả xuống, khói bếp từ những ngôi nhà bay lên quyện với mây trời, cảnh vật lại ẩn hiện trong không gian màu lam sẫm. Màn tối lan dần từ dưới mặt sông, ngả dài trên bãi cát rồi đổ vào thôn xóm. Bóng tối như bức màn nhung mờ đen bao phủ dần lên cảnh đêm buông xuống, thôn xóm tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong lòng đất. Trên những thảm cỏ ven đường, những chú dế rón rén bước ra ăn cỏ non rồi uống sương đêm. Những ánh đom đóm chập chờn trong bức màn nhung yên ắng. Nhà nhà đều đóng cửa sớm. Gió vẫn lùa và mưa vẫn rả rích ngoài đông đã làm cho cảnh vật quê hương tôi mang một màu đơn điệu, có vẻ héo tàn vì thời tiết khắc nghiệt, thế nhưng con người vẫn hăng say làm việc. Nhà nông vẫn chuẩn bị gieo trồng, luôn cải tạo thiên nhiên tiếp thêm sức mạnh cho cây để ươm mầm, chờ ngày vươn lên đón chào mùa xuân sắp đến. Tôi cảm thấy quê hương thật thân thiết với đây VnDoc đã tổng hợp các bài văn mẫu Tả cảnh mùa đông lớp 6 cho các bạn tham khảo. Ngoài ra các bạn luyện giải bài tập SGK Ngữ Văn lớp 6 được VnDoc sưu tầm, chọn lọc. Đồng thời các dạng đề thi học kì 1 lớp 6, đề thi học kì 2 lớp 6 mới nhất được cập nhật. Mời các em học sinh, các thầy cô cùng các bậc phụ huynh tham khảo đề thi, bài tập lớp 6 mới nhất. Nhắc đến mùa đông là người ta lại nhớ ngay đến nỗi buồn không thể sẻ chia cùng ai. Có lẽ vì vậy mà thơ về mùa đông thường gắn liền với nỗi nhớ, sự cô đơn, mất mát. Thơ mùa đông là sự trải lòng thầm kín nhất của con người. Nếu như bạn đang muốn tìm cho mình sự đồng cảm trong tâm hồn giữa tiết trời mùa đông lạnh giá thì đừng bỏ qua bài viết dưới đây nhé! Những bài thơ hay về mùa đông Những bài thơ hay về mùa đông tràn ngập nỗi nhớ Dáng Đông – Huỳnh Minh Nhật Độ cuối tháng trời như không nắng nữa Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!? Em quên mất nụ cười em là nắng Hay vô tình cứ thế đến rồi đi? Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá? Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu? Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông… Nỗi nhớ mùa đông – Tùng Trần Đông đã về trên từng con phố nhỏ Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..? Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay Bước một mình trên phố vắng chiều nay Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở Giờ phương nào..em có nhớ anh không..? Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..?? Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi Chợt tim anh…bồi hồi bao kỷ niệm Nhớ đến em..anh nghe hồn tắt lịm Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..?? Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu Để đông sang..anh đơn sầu..cô lẻ…!! Những bài thơ hay về mùa đông tràn ngập nỗi nhớ Đêm đông hoài niệm – Thiên Gia Bảo Anh nghe nói gió mùa về em ạ Em có buồn vì mình vắng nhau không Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ… Chắc bây giờ ở phương trời xa đó Đã có người thắp lửa sưởi trái tim Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm Thứ đã cũ của một thời xa vắng… Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương Đông có mang băng giá cũng vô thường Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc… Phải cố quên đi những gì đã mất Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn Khi tình yêu chẳng còn là tất cả… Em ấm êm bên một người xa lạ Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc… Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài Hãy xem như mình chưa từng…em nhé… Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ Trút muộn phiền đối diện với chính anh Nam tử hán không được quá lụy tình Khi người ta đã thay lòng đổi dạ. Những bài thơ hay về mùa đông tràn ngập nỗi nhớ Đông về xa em – Đức Trung Đêm qua gió lạnh tràn về Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng Giờ này em có biết không? Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu Sao mình cứ mãi xa nhau? Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can Chia ly thương nhớ vô vàn Tình như con sóng nát tan trong lòng” Bao nhiêu mộng ước chờ mong Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em? Anh nằm thao thức trong đêm Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không? Tình yêu như ngọn lửa hồng Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng. Mùa đông về – Lê Hoàng Trời se lạnh gió vờn len lỏi Lòng tái tê nhoi nhói lặng buồn Mưa chiều xối xả …mưa tuôn Đìu hiu quán nhỏ …cõi hồn chênh chao ! Ôm nỗi nhớ.. hai đầu biền biệt Cách dặm trường da diết khôn nguôi Ước gì cơn gió lả lơi Dập dìu đưa lối quyện môi ấm nồng Nhỏ yêu dấu ! Mùa đông lặng lẽ Qua trước thềm quạnh quẽ nhớ nhau Lòng anh một nỗi âu sầu Âm thầm gửi đến nhỏ câu chân tình. Nhỏ yêu hỡi ! mông mênh nỗi nhớ Trái tim hồng một thuở khát khao Giờ đây thấp thỏm thét gào Quặn lòng tha thiết tình trao vẹn thề . Ôi não nuột ! Sơn khê cách trở Ở hai đầu nổi nhớ xót xa Tình duyên nguyện thắm mặn mà Dẫu lòng cách biệt thiết tha chẳng sờn. Phố Mùa Đông – Toàn Tâm Hòa Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt Chút hương thu còn bên đời yếu ớt Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao Trời bảng lảng một màu sương buốt giá Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói Gió heo may cũng ra đi rất vội Đông về rồi gió đông bắc theo sang Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi Đông đã về… em có đến bên tôi? Những bài thơ về mùa đông ngọt ngào, lãng mạng Những bài thơ về mùa đông ngọt ngào, lãng mạng Thơ tình mùa đông 1 Bài thơ tình tôi viết giữa đêm đông Vào khoảng trống đầy mông lung lạnh giá Câu yêu thương lạc trên miền đất lạ Chẳng đến được người đã qúa xa xôi ? Muốn gửi về đâu tha thiết đôi lời Tôi chỉ biết nhìn sương trời giăng trắng Tìm ánh sao đông trên dòng sông lặng Lạnh tiếng thở dài sầu lắng tâm tư Đông đã về se sắt những trang thơ Tình đã mất, cả đời mơ nuối tiếc Còn lại thôi chút ân tình cách biệt Rầu rĩ cuộc đời, oán kiếp đơn côi Bài thơ tình tôi đang viết cho tôi Cơn gió lạnh cuốn rời xa mơ ước Đến nơi nao nếu người em thấy được Xin hãy động lòng, dừng bước tâm giao Tôi vẫn yêu em như những ngày nào Nghe ký ức thường dâng trào khao khát Hoài niệm tiếng yêu làm sao lạnh nhạt ? Nhung nhớ tràn đầy, Đông hát ai nghe ? Từ độ em đi tâm trí nặng nề Thơ tôi viết em đâu hề xao xuyến Như dòng sông nước vẫn xuôi về biển Thương nhớ dụm dành… lại tiễn ra khơi Sửa soạn cho mùa đông Một chút gió đêm nay cho đủ rét Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng Ở trên sao sáng để em sang Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở Hương của cỏ và độ nồng hơi thở Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn Như que diêm phải cháy những đầu hôm Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết Mùa dông tới làm sao em biết Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông Đường đi học thênh thang loài mây rớt Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết Khi vô tình gọi lại tuổi tên người Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp Một chút núi của bầu trời xa tắp Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh Em có nghe rất khẽ ở bên mình Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông Em có nghe lửa ấm ở trong lòng Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống Thơ tình mùa đông 2 Muốn gửi tới em thật nhiều trong đêm giá Mỗi vần thơ tựa sóng cả trào dâng Đêm có buồn tình biết có hay không ? Anh chỉ thấy một lòng yêu em mãi. Gửi về Em dáng chiều trôi chầm chậm Khói Sương rơi giăng trắng nỗi niềm tư Xe lạnh lòng làm nỗi nhớ âm u Đêm dần xuống chiều dường thêm lưu luyến Gửi về em niềm thương trong gió quyện Mang tâm tư bao xao xuyến nghẹn ngào Khóm Trúc reo mình cùng gió lao xao Nghe cảm xúc thầm dâng trào rung động Gửi về em cả trời mơ mở rộng Ôm yêu thương ,ôm niềm nhớ vô trong Khát vọng nào ôm mãi nỗi chờ mong Ôm hình bóng ôm em vòng tay ấm Gửi về em dáng chiều trôi rất đậm Cả không gian bưng phủ kín nhớ thương Căn phòng buồn ăm ắp những vấn vương Đầy ứ đọng bốn bức tường lạnh lẽo Gửi về em niềm vui buồn đan chéo Như mây bay, nhờ gió thổi vu vơ Gió mơn man niềm thương nhớ mong chờ Mây hờ hững,hững hờ trôi không bến Gửi về em những tâm tình chợt đến Máu rồn sôi,ứ nghẹn nhói con tim Hạnh phúc dâng trào thổn thức đêm đêm Ôi khao khát,khát em men tình ái Gửi về em một tình yêu mãi mãi Như dòng sông đầy ắp bốn mùa thương Như cuộc đời vẫn tha thiết uyên ương Như bờ cát vấn vương người in dấu Gửi về em khát khao hằng nung nấu Cho Đông qua, Xuân,Hạ tới Thu về Em yêu ơi niềm mơ ước đam mê Tình vĩnh cửu vẫn không hề đổi khác Gửi về em một con tim mộc mạc Một đơn xơ,một cảm xúc chân tình Một linh hồn một ngọn nến lung linh Một niềm nhớ một bóng hình hơi ấm Gửi về em nụ hôn nồng sâu đậm In bờ môi,in ánh mắt nụ cười In ngọt ngào in giọt lệ tan rơi In cảm giác in bồi hồi ngây ngất Gửi về em mối tình anh rất thật Rất thật lòng và rất đỗi yêu em! Những bài thơ về mùa đông ngọt ngào, lãng mạng Thơ tình mùa đông 3 Mùa Đông này anh sẽ đến bên em, ở trọn 90 hôm không đêm nào bỏ vắng, ngày đi làm, tối tắm xong mang tặng, tất cả thân này em sở hữu hết mùa Đông. Không như xưa em chỉ ngắm lửa hồng, rét thấu xương khi mỗi mùa Đông tới, càng yêu anh em càng chờ càng đợi, càng lạnh lòng dù cạnh lửa than khô. Thôi từ nay anh gác bỏ cơ đồ, về bên em cho Đông dài bớt rét, để tình yêu hai ta bùng khét lẹt, trả nợ bao ngày em nhóm lửa nướng tim. Anh sẽ về ngay để em khỏi phải tìm, khỏi phải lo dập dình bên hàng xóm, đông năm nay em cứ sử dụng anh cho đến khi quắt khọm, anh sẵn bằng lòng bù cái thiệt em xưa. Không biết năm nay trời rét nặng hay vừa, có tuyết kèm theo hay chỉ là gió buốt, dù rét sâu anh thề không hề tuột, ôm chặt cả người từ chán xuống gót chân em. Đông năm nay em sẽ hết bõ bèm, có anh về cùng em chia hơi lạnh, kể từ nay Đông về anh không tránh, ấp ủ hết mùa tan rét mới lại đi. Một chiều đông Chiều nay một chiều đông Nghe thèm giọt nắng hồng Thèm một vòng tay ấm Cho đời bớt mênh mông Người ơi đông bên nớ Có nhiều tuyết rơi không Bên ni đông không tuyết Chỉ bão tuyết trong lòng Nhớ về đông năm ấy Tuyết trắng phủ đầy cây Trắng như màu áo cưới Môi mắt nhìn đắm say Rồi mùa đông lại sang Cuộc tình lỡ, tan hoang Tuyết vẫn trắng đầy lối Trắng, như màu áo tang Chiều nay một chiều đông Dù có giọt nắng hồng Dù có vòng tay ấm Vẫn nghe buồn mênh mông Chiều nay, một chiều đông .. Mùa đông xa nhau “Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em. Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ. Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt. Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen. Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không? Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt… Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất. Mùa đông về em có lạnh lắm không? Ở bên này trời vừa mới vào đông. Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng. Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ. Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau…” Những bài thơ về mùa đông cô đơn, lạc lõng Những bài thơ về mùa đông cô đơn, lạc lõng Mùa đông Hà Nội bây giờ lạnh phải không em? Mùa đông đến trong đêm trời trở gió Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về Hà Nội mùa đông lại dài lê thê Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa Tất cả giờ đây còn lại là một nửa Một nửa đại dương bão tố đêm ngày… Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may Với cái lạnh của một chiều lạc bước Với những gì mà anh không biết trước Và với em, nhưng là của ngày xưa Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa Không thấy tóc em một chiều ướt át Hay những mảnh thư dại khờ rách nát Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm Đợi chờ sao em một phút nắng lên? Để trở về với dòng đời tấp nập Để trở về đắng cay trong sự thật Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em… Đêm đông Một chút gió đêm nay cho đủ rét Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng Ở trên sao sáng để em sang Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở Hương của cỏ và độ nồng hơi thở Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn Như que diêm phải cháy những đầu hôm Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết Mùa đông tới làm sao em biết Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông Đường đi học thênh thang loài mây rớt Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết Khi vô tình gọi lại tuổi tên người Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp Một chút núi của bầu trời xa tắp Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh Em có nghe rất khẽ ở bên mình Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông Em có nghe lửa ấm ở trong lòng Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống Tình yêu mùa đông Đã bao mùa đông rồi anh chẳng thể vui Để mùa đông năm nay anh ngập tràn hạnh phúc Em đã đến bên anh vào một ngày nắng nhạt Xua tan mây mù sưởi ấm trái tim anh. Mùa đông năm nay có trọn vẹn niềm vui Có trọn vẹn những điều anh mong ước Có trọn vẹn những tháng ngày cô độc Là đưa em về miền cổ tích nơi anh. Hạnh phúc đủ đầy là khi ở bên em Là khi em cười, mang niềm tin cuộc sống Là ánh mắt em nhìn về anh một hướng Là nỗi niềm em chia nửa cùng anh. Hạnh phúc này liệu có mong manh? Như cơn gió mùa đông kèm theo rét lạnh Như cơn mưa mùa đông mang theo giá buốt Câu trả lời anh dành trọn cho em Những bài thơ về mùa đông cô đơn, lạc lõng Anh sẽ về viết tiếp tháng 12 Anh sẽ trở về tháng 12 Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội Anh sẽ về viết tiếp tháng 12. Anh sẽ trở về tháng 12 Để được ôm vai gầy áo mẹ Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức Về một mùa hoa cải bên sông Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối Để viết về những bộn bề kí ức Anh sẽ về để viết tháng 12. Phố Mùa Đông Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt Chút hương thu còn bên đời yếu ớt Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao Trời bảng lảng một màu sương buốt giá Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói Gió heo may cũng ra đi rất vội Đông về rồi gió đông bắc theo sang Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi Đông đã về… em có đến bên tôi? Lá Mùa Đông Người đi rồi… áo mùa thu khép lại Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh Buồn của tôi thay lá mọc trên cành Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay Trời mùa đông có vội vã hết ngày Lá có kịp đón một mùa thu nữa? Người đi rồi khép điều gì trong mắt Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất Mùa Đông Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh Trời rét mướt gió Đông về gọi cửa Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá Như tình anh không áo lúc Đông sang Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng Nghe trái tim tương tư theo nhịp đập Sợ dại khờ nên em chút cô liêu Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu! Mùa đông đến Rồi một ngày trời không biếc xanh Rồi một ngày hàng cây vắng tanh Và cơn gió mang mùa đông tới Cuốn bay theo đám lá vàng rơi Bờ cỏ này giọt sương đã tan Bậc thềm này còn in dấu chân Mùa đông đến em chờ anh mãi Lá hoa thu sang nay đã úa tàn Giờ đây em biết, em biết đã mất anh rồi đấy Ngày mùa đông đến nghe vắng xa tiếng mưa phùn rơi Lòng em đau đớn nhưng trái tim vẫn như thầm nói Còn yêu mãi… Giờ đây em biết, em biết đã mất anh rồi đấy Ngày mùa đông đến nghe vắng xa tiếng mưa phùn rơi Lòng e đau đớn nhưng trái tim vẫn như thầm nói Em mãi yêu anh! Thơ tình mùa đông Ai lê bước giữa mùa đông giá lạnh Cố tìm quên hình ảnh bóng người yêu Đời cô đơn thầm lặng dưới trời chiều Sao vẫn nhớ thật nhiều người năm cũ Mùa đông lạnh ánh Trăng buồn liễu rũ Lòng vấn vương nhớ tình cũ năm nao Cố lãng quên mà có được lúc nào Trong tâm khảm không bao giờ thôi nhớ Mộng nên đôi đã nhiều năm tan vỡ Người ra đi kẽ ở lối hai đường Sao trong lòng ta cứ mãi nhớ thương Rồi thao thức đêm trường mơ với mộng Hãy quên đi tìm niềm vui mà sống Nhớ làm gì hình bóng thuở năm xưa Lời thề yêu chỉ là nói dối lừa Ta đã biết sao không chừa vẫn nhớ. Trái tim mùa đông Biết trái tim chẳng có tội gì đâu Khi anh không thể yêu em hơn nữa Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ… Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy Em bồi hồi, em vội vã, em yêu… Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều Em không thể và chúng mình… không thể Sao hôm – Sao mai cách xa đến thế Câu thơ này có tới được cùng anh Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh Em mãi yêu anh một tình yêu… không thể Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu…. Những bài thơ về mùa đông cô đơn, lạc lõng NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG Thơ Tùng Trần Đông đã về trên từng con phố nhỏ Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..? Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay Bước một mình trên phố vắng chiều nay Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở Giờ phương nào..em có nhớ anh không..? Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..?? Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi Chợt tim anh…bồi hồi bao kỷ niệm Nhớ đến em..anh nghe hồn tắt lịm Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..?? Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu Để đông sang..anh đơn sầu..cô lẻ…!! ĐÊM ĐÔNG HOÀI NIỆM Thơ Thiên Gia Bảo Anh nghe nói gió mùa về em ạ Em có buồn vì mình vắng nhau không Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ… Chắc bây giờ ở phương trời xa đó Đã có người thắp lửa sưởi trái tim Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm Thứ đã cũ của một thời xa vắng… Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương Đông có mang băng giá cũng vô thường Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc… Phải cố quên đi những gì đã mất Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn Khi tình yêu chẳng còn là tất cả… Em ấm êm bên một người xa lạ Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc… Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài Hãy xem như mình chưa từng…em nhé… Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ Trút muộn phiền đối diện với chính anh Nam tử hán không được quá lụy tình Khi người ta đã thay lòng đổi dạ. Những bài thơ về mùa đông cô đơn, lạc lõng GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG Thơ Nguyễn Đình Huân Đêm mùa đông sương lạnh ánh trăng tà Lòng buồn hiu nhớ người ta nhớ quá Biết giờ đây sống ở nơi xứ lạ Có khi nào người lạnh giá con tim Nhớ tình xưa cứ mải miết đi tìm Mò ánh trăng đã chìm nơi đáy nước Có khi nào người ta ơi luyến tiếc Khi ngày xưa người ly biệt tình ta Cho một người cứ mãi mãi xót xa Nhớ những kỷ niệm đã qua ngày ấy Con tim ta đã bao lần run rẩy Khi bàn tay ai nắm lấy bàn tay Nhớ một thời đôi ta đã đắm say Em lại mơ về những ngày xưa đó Hai trái tim yêu nồng nàn cháy đỏ Mình bồng bềnh như là gió với mây Hạnh phúc ngọt ngào hơi ấm vòng tay Bao khổ đau bao đắng cay tan biến Đôi ta thương nhau như thuyền với bến Mong cuộc đời mình vĩnh viễn là mơ. MÙA ĐÔNG VÀ NỖI NHỚ Thơ Bình Minh Tôi nhớ mãi mùa đông ba năm trước Lạnh đầu mùa em cất bước ra đi Xứ xa kia để tìm kiếm những gì Người ở lại thêm vì bao luyến nhớ Gió Đông lạnh làm tâm hồn trăn trở Anh quay về bên gác nhỏ buồn tênh Và từ đây sao bỗng thấy bồng bềnh Anh cảm thấy lòng mình như hoang tưởng Ở xứ xa ta định hình chung hướng Gắng lên nào dù gió chướng xôn xao Ngày cách xa bên nỗi nhớ thét gào Bên nhau nhé! Hôm nào em trở lại Mùa Đông đến khi ta còn hoang hoải Kỷ niệm nào còn mãi với mùa đông Ngày hợp hôn vui hạnh phúc bên chồng Còn đọng mãi nỗi lòng khi xa vắng.. Thơ mùa đông nhớ mẹ xúc động khôn nguôi của người con xa nhà Mùa đông là mùa cuối cùng của trong năm với thời tiết lạnh giá là lúc con người về với tổ ấm của chính mình. Có lẽ chính vì vậy thơ mùa đông không chỉ gắn liền với tình yêu đôi lứa mà còn là nỗi niềm bày tỏ của những kẻ xa nhà đang khao khát trở về vòng tay của cha mẹ, của quê hương. Đọc những bài thơ mùa đông của người con xa nhà mà chúng tôi sưu tầm dưới đây chắc chắn bạn sẽ muốn được nhỏ lại để sà vào lòng mẹ như thời thơ ấu. Thơ mùa đông nhớ mẹ xúc động khôn nguôi của người con xa nhà BÀI THƠ ÁO LEN CỦA MẸ Tác giả Đặng Minh Mai Mùa đông lạnh giá đến rồi Con nhìn áo mẹ bồi hồi đớn đau Sợi len nay vẫn thẫm màu Mẹ yêu khuất bóng đã lâu chẳng về Nghẹn lòng tim buốt tái tê Hôn lên áo mẹ tràn trề lệ rơi Ngày xưa đông đến ngập trời Mẹ nhường áo ấm miệng thời hát ru Đêm về gió bấc vù vù Thổi tung phên cửa mịt mù gió đông Củi khô mẹ thắp lửa hồng Sưởi cho con ấm say nồng giấc mơ Cởi thêm tấm áo đơn sơ Đắp cho con với vô bờ yêu thương Mẹ chăm con suốt đêm trường Chở che gió lạnh khỏi vương con mình Đêm nay đông lạnh dập dình Tìm đâu thấy mẹ bóng hình năm nao? Ôm ghì chiếc áo thuở nào Con tìm hơi ấm…nghẹn ngào…mẹ ơi!!! MÙA ĐÔNG NHỚ NHÀ Mẹ ơi! đông đã về rồi Quê nhà mẹ nhớ đắp chăn ấm người Thương con mẹ nhớ hay cười Cho con ấm áp xứ người mẹ nha! Thương cha thương mẹ nhất là Bờ vai cha đã dãi dầu gió mưa Thương mẹ những buổi sớm trưa Mong con nơi ấy bấy lâu chưa về Ân cha, nghĩa mẹ, làng quê Con luôn ghi nhớ trong lòng mẹ ơi “Công cha nghĩa mẹ bằng trời” Con luôn ghi nhớ những lời mẹ răng Rằng con cố gắng học hành Sao cho xứng với lưng cha mẹ còng Mẹ ơi! đau xót trong lòng Làm sao đáp nổi ân trời, biển xanh Ba năm dưới đất Sài Thành Ba năm đèn vở, thắm bao vị đời Cuộc đời chua lắm mẹ ơi! Không như trái ngọt mẹ dành cho con. Đêm nay mẹ ngủ giấc tròn Hay còn thau thức vì con xa nhà Mẹ ơi! con cũng nhớ nhà Nhớ cha, nhớ mẹ lòng con nghẹn ngào Màn đêm buông xuống lúc nào Để cơn gió thổi đông về lạnh vai Tương lai con vẫn còn dài Nên con cố gắng miệt mài ngày đêm Lá rơi lặng lẽ bên thềm Làm con thao thức nghĩ về mẹ cha Mùa đông hãy sớm đi qua Để cho giấc ngủ mẹ cha được tròn Mẹ ơi con vẫn là con Dù cho đông giá hay đời nhạt con Bởi vì con biết vẫn còn Vòng tay cha mẹ bao la biển trời Dù đi khắp bốn phương trời Con sẽ trở về tay mẹ tay cha Cùng nhau xum họp cả nhà Cùng nhau chia sẽ buồn vui cuộc đời. BÀI THƠ CHIẾC ÁO LEN Tác giả Tịnh Lộc Ôm chiếc áo bằng len đỏ sẫm Lệ lăn dài môi ngậm xót xa Cuối thu mẹ tặng làm quà Mong con ấm áp khi qua xứ người Mùa đông chớm tuyết phơi ngọn cỏ Nắng nhạt màu để gió lạnh tung Xa quê cực khổ muôn trùng Khoác lên áo mẹ chẳng mong ước nhiều Không tin tức bao nhiêu năm lẻ Con trở về bóng mẹ khuất mây Thứ tha kẻ bất hiếu này Vì đi biệt xứ ước thay phận mình Ôm chiếc áo buồn quanh ân hận Nấc nghẹn ngào lạnh quấn con tim Đông về gió bấc nhiều thêm Ôm hoài chiếc áo con tìm mẹ yêu. ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ Tác giả Trương Thị Anh Thầm thì thu đã nhẹ trôi Gió se se lạnh đây rồi đông sang Mây mù che phủ nắng vàng Mặt hồ phẳng lặng ngỡ ngàng thu qua Đông về bàng đỏ sắc hoa Thoảng thơm ngô nướng cho ta nhớ về Đông xưa khi còn ở quê Thương mẹ xuống cấy tái tê cõi lòng Áo tơi che tấm lưng còng Nào đâu lưng kín gió lồng lao xao Đông về nhớ mẹ nôn nao Mưa phùn xuống cấy con nào có quên Bây giờ mẹ đã quy tiên Sáng nay mưa lạnh nhớ miền quê xưa Rét run mẹ vẫn cày bừa Cho con, cho cháu đông xưa no lòng Lớn lên con hiểu đục trong Đông xưa có mẹ ấm nồng tình thân. Thơ mùa đông nhớ mẹ xúc động khôn nguôi của người con xa nhà THƯƠNG MẸ ĐÊM ĐÔNG Tác giả Đặng Minh Mai Đêm đông lạnh con nằm thao thức Thương mẹ nhiều day dứt tim con Sương đêm rơi ướt lối mòn Cánh đồng hoang vắng mẹ con đang nằm Gió đông bắc lạnh căm giá buốt Thổi từng hồi thắt ruột tím gan Xót xa lệ chảy thành hàng Bởi con thương mẹ suối vàng lạnh hơn Con thương mẹ cô đơn, thương lắm! Nấm mồ xanh xanh thắm một màu Nắng mưa sương gió dãi dầu Mùa đông lạnh lẽo kiếm đâu chăn mền Con lặng lẽ nhìn thềm sương rớt Gió vô tình từng đợt vút qua Nghẹn lòng đếm giọt sương sa Đêm đông thương mẹ…khóc oà…mẹ ơi! ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ Thơ Đăng Vinh Trần Nơi con ở hai mùa mưa, nắng, Thương miền quê đêm vắng đông về. Mẹ già, gió lạnh tái tê Nhớ con lớn, bé xa quê, nơi nào ! Nỗi cách trở lòng bao sầu não , Phận làm con sóng bão tình thương. Nơi xa cách trở dặm trường Hướng về quê mẹ lòng thương vô bờ. Trong xa cách luôn mơ thầm ước, Chốn quê nhà mẹ được ấm êm. Đêm đêm gió rét qua thềm Mẹ yên giấc ngủ êm đềm, bớt lo. KÝ ỨC MÙA ĐÔNG Tác giả Diệp Ly Mùa đông ấy mẹ ngồi bên bếp lửa Củ khoai lùi hớn hở mắt trẻ thơ Làn khói bay hòa quyện dưới sương mờ Cha hắng giọng ngâm nga câu lục bát. Mùa đông ấy có mây bay bàng bạc Ánh mắt bà thấp thoáng bóng thời gian Chân trời xa hiu hắt chút nắng vàng Chiều dần xuống miên man vùng ký ức. Mùa đông ấy theo ngày xanh đi mất Dư ảnh còn lẩn khuất những đêm mơ Làn bụi mờ giăng kín lối về xưa Để ngày tháng ngẩn ngơ màu kỷ niệm. Mùa đông ấy trong gió mây ẩn hiện Tim nồng nàn hoài niệm khoãng trời thơ Đông lạnh buồn cây cỏ cũng xơ rơ Tìm quanh quẩn giấc mơ miền cổ tích. Những bài thơ về mùa đông với nỗi buồn và tâm trạng Những bài thơ về mùa đông với nỗi buồn và tâm trạng 1, Mùa Đông Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh Trời rét mướt gió Đông về gọi cửa Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá Như tình anh không áo lúc Đông sang Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng Nghe trái tim tương tư theo nhịp đập Sợ dại khờ nên em chút cô liêu Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu! Hồ Xuân Thu 2, Cơn Mưa Mùa Đông Mưa về gieo cái lạnh đông Làm em giá lạnh môi hồng tái xanh Cỏ cây hoa lá úa cành Chim không buồn cất cánh bay lên trời Sao mà lạnh quá ai ơi Suối không buồn chảy mây trời quên bay Mưa về đem gió heo may Đồng xơ xác lá, cỏ phai sắc màu Vườn ai rụng trắng hoa cau Gió đem giá lạnh lùa vào hồn ta Nhìn em dáng đẹp như hoa Môi ai đỏ thắm xóa nhòa mùa đông Nhà ai khơi bếp lửa hồng Xua đi giá lạnh đêm đông nhạt nhòa Trời buồn không ánh sao sa Mảnh trăng khuất bóng lệ nhòa màu mây Mưa về đem giá lạnh đây Đem cơn giá buốt chất đầy dòng sông Lời ai nặng nỗi hoài mong Rót cơn giá lạnh thắt lòng thi nhân Mãi Yêu Em 3, Giận Mùa Đông Nghĩ đến mùa đông… giận lắm rồi! Để sầu héo hắt cả muôn nơi Bâng khuâng nỗi nhớ giăng đầy ngõ Khắc khoải niềm thương phủ ngập trời Chín đợi mười mong cay khóe mắt Trăm chờ ngàn ước xót bờ môi Đi trong buốt lạnh màu hoa tuyết Chợt thấy tủi hờn phận cút côi. Đỗ Mỹ Loan 4, Lá Mùa Đông Người đi rồi… áo mùa thu khép lại Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh Buồn của tôi thay lá mọc trên cành Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay Trời mùa đông có vội vã hết ngày Lá có kịp đón một mùa thu nữa? Người đi rồi khép điều gì trong mắt Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất… CV Những bài thơ về mùa đông với nỗi buồn và tâm trạng 5, Phố Mùa Đông Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt Chút hương thu còn bên đời yếu ớt Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao Trời bảng lảng một màu sương buốt giá Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói Gió heo may cũng ra đi rất vội Đông về rồi gió đông bắc theo sang Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi Đông đã về… em có đến bên tôi? Toàn Tâm Hòa 6, Mùa Đông Phố Núi Cuối đông trở về phố núi ta con nhạn lạc bóng chiều lãng tử phiêu bồng mấy độ ân tình gãy gánh phong rêu. Tiếng chim nào nghe quen quá vòng tay còn ấm nhu mì môi hôn vừa xa vừa lạ nồng nàn đâu thuở tình si. Cuối đông trở về phố núi mẹ già tất tả gieo neo gội sương ẩn sầu tóc bạc đồng xa vắt vẻo khói chiều. Phố núi chập chùng hư ảo hồn chuông quạnh khách trầm ngân mẹ ơi, quỳ vàng mấy độ bước đi… thương quá… ngập ngừng. Phan Thanh Minh 7, Mùa Đông Và Em Gió ùa về một mùa đông ngập phố Chút mùa thu xếp lại khóm cúc vàng Kí ức ấy lăn vào miền xa vắng Đợi mấy mùa sao bỗng thấy… mênh mang Anh thương lắm mỗi lúc gió đông sang Gửi nỗi nhớ bay theo miền giá lạnh Trời góp rét để hồn thêm hiu quạnh Cho mắt buồn ngơ ngác trước mùa đông Chợt hỏi lòng ta có nhớ người không? Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớ Cơn gió xô giữ trong nhau hơi thở Cho riêng anh riêng một nỗi đợi chờ Thành phố trở mình khoác áo mùa đông Thoáng rùng mình… em bây giờ có rét Căn phòng ấm… giữa một mùa đông chết Đợi em về… đan nắng ấm cho nhau! Kẻ Lãng Du 8, Xa Em Mùa Đông Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớ Em yêu giờ đang ở nơi xa Đông mang cái lạnh thấu da Một mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi Phương trời xa em ơi có biết Nhớ khi xưa thời tiết chuyển mùa Mùa đông gió bấc rét lùa Bên nhau anh quạt gió đùa trêu em Đêm lạnh lẽo không em trống rỗng Cho tim anh giấc mộng tan tành Anh buồn thao thức tàn canh Gửi vào nỗi nhớ để dành em yêu Đã xa rồi bao điều mộng ước Biết bao giờ mình được bên nhau Mình anh với trái tim đau Còn đâu lời ước, trước sau chung tình! Nguyễn Quang Long 9, Nỗi Nhớ Mùa Đông Hình như hơi gió lạnh về Phố khuya trở mình thao thức Cây bàng trùm khăn đỏ rực Rùng mình se sắt chân qua Có một mùa đông đã xa Tay đan trong bàn tay ấm Bên nhau bước chân chầm chậm Chuyện vui khúc khích giọng cười Biết bao mùa đông qua rồi Lòng vẫn nhớ mùa đông cũ Kỷ niệm một thời hoa đỏ Còn đây góc nhỏ lặng thầm Khẽ gọi mùa đông… mùa đông! Bỗng lòng chợt như muốn khóc Màu sương nào rơi trên tóc Giọt buồn nào đọng khóe mi? Ừ rồi đông sẽ qua đi Rồi một mùa xuân sẽ tới Và một tình xuân vời vợi Cựa mình mặt đất hồi sinh! Liên Hương Những bài thơ về mùa đông với nỗi buồn và tâm trạng 10, Mùa Đông Buồn Thế là lại đến mùa đông Lạnh lùng một bóng biết cùng ai đây? Em vui đùa giỡn với mây Lối xưa gió hú có hay tôi buồn Biển khơi sóng vỗ dập dồn Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu Chân trời xa tít về đâu? Sao không lên tiếng một câu yên lòng Lúa chiêm xanh ngắt ngoài đồng Thiếu tay em chậm trổ bông mất rồi Khói lam chiều tím lưng đồi Vô tình quên hết nụ cười luyến lưu Đông về giá lạnh đìu hiu Tái tê nhịp bước cô liêu một mình Vắng em chỉ bóng không hình Qua sông bỏ lại chuyện tình dở dang… Trung Dũng 11, Cuộc Gọi Mùa Đông Anh gọi cho em khi ở ngoài kia Bão tuyết nổi lên, gió gào tuyệt vọng Gió cũng cần chăng một tâm hồn nóng Sau những cuồng xoay điên đảo giữa trời? “Lạnh thế này, anh yêu, mình hãy nói ít thôi!” Trạm điện thoại chơ vơ trong hẻm nhỏ Giọng anh đã nhoà đi… Nói câu gì em cũng nghe là “yêu” cả Em áp ống nghe vào má mình, muốn sưởi ấm mùa Đông Em thấy tim đập nhanh, thấy má ửng hồng Thấy mắt long lanh, thấy lòng dịu ngọt Tình yêu bao năm rồi vẫn măng tơ, non nớt Nâng niu suốt đời, anh nhé, vì nhau! Tuyết vẫn ngời lên, sáng suốt đêm thâu Như tình yêu mình suốt đời không ngủ Như trắng trong không bao giờ biết sợ Đêm đen lạnh lùng, sương muối, giá băng… Thụy Anh 12, Đêm Mùa Đông Kìa, bông tuyết đang lượn là, hớn hở Mời gọi ta trong vũ điệu muộn màng Trời buốt giá, có gì mà vui sướng! Ta trót mơ nắng rồi nên đâu thể đa mang! Gió chạy trên mái nhà những bước rền vang Như bước chân những người trời nhảy múa Như có tiếng dàn đồng ca muôn thuở “Ơi, mùa Đông ghê gớm, diệu kỳ!” Rượu cổ tích bọt tràn ly cổ tích Thảm tuyết dày tự phát sáng vào đêm Ánh sáng lạnh mà sao trong trẻo lạ Đôi mắt nhìn chợt hóa dịu dàng thêm Những ai đang say giấc êm đềm Có mơ thấy tuyết vẽ hoa lên cửa sổ? Có rùng mình khẽ trong hơi thở Của mùa Đông bình thản, lạnh lùng? Nước đang kết băng trên khắp mặt sông Vạt rơm khô cuối vụ bỏ trên đồng Sớm mai ra sẽ trùm chăn bông trắng Ấm áp ngủ vùi suốt cả mùa băng… Có những ai bỗng thức giấc, bàng hoàng Đứng bên cửa nghe mơ hồ hạnh phúc Một mình thôi mà ngỡ đời thao thức Vìì bao điều quen thuộc không tên? Bởi vì đêm nên không thể hát lên Bởi vì gió nên không đành tung cửa Lồng ngực nóng vẫn khao khát mở Cho nhỏ nhoi bông tuyết lạnh đậu vào. Thụy Anh 13, Ai Buồn Hơn Ai? Ở bầu trời nào đó ai thao thức đêm dài? Ở một ô cửa sổ… biết ai buồn hơn ai? Ta mất mát cả hai tình yêu còn ở lại Dẫu được thua, tê tái … vẫn hạnh phúc đắng lòng! Em chua chát và anh- buồn dâng trong đáy mắt Ngỡ ngàng giây gặp mặt… mà lòng tắt lửa lòng! Trong em là mùa đông trong anh là hoang vắng Trái tim giờ đắng lặng… biết ai buồn hơn ai? Vũ Thị Minh Nguyệt Những bài thơ về mùa đông với nỗi buồn và tâm trạng 14, Anh Còn Cho Em Một mùa thu ẩm ướt Những ngày mưa áp thấp Trăng cóng trên đỉnh trời Đừng trách em nữa Anh! Em thấy mình lạnh toát Đêm, ngày vỡ trên môi Sao mãi mình chưa gặp? Thôi thì là số phận Thôi thì là cơ duyên Vì sao em yêu Anh? Vì đâu em một mình? … Đêm mùa đông năm trước Em đã đi tìm Anh Có phải tại mùa đông Hay Anh – là giá lạnh? Lại sắp đông ập đến Hay là đông đã về Em hỏi rồi em đi Lời đắng như hạnh phúc Đường chỉ tay chồng chéo Số phận – một trận đồ Khói, bụi, mắt đau rát Bời bời lá, gió rụng Đường đi trong ánh nước… Nếu Anh còn yêu em… Vi Thùy Linh 15, Anh Còn Nhớ Hay Là Đã Quên Anh còn nhớ mùa đông Hàng cây mong chờ nắng Ngàn lá nằm im lặng Run rẩy trên cành cao Anh còn nhớ mùa đông Thấy từng ngày thật ngắn Guốc khua trên phố vắng Âm thầm ngàn mưa bay Nhặt hơi ấm bàn tay Qua từng hơi gió thổi Sao gió hoài đắm đuối Gọi mưa về gió ơi Bao thương nhớ bồi hồi Khi ngày xuân bỏ phố Khi ngày xuân đã lỡ Lời hẹn đếm ngàn sao Lời hẹn ta bên nhau Cung đàn ngân nga phím Hoàng hôn buông mầu tím Mắt trong veo mơ đầu Lời hẹn rồi mai sau…. Thu Phong Những bài thơ hay về mùa đông chế Những bài thơ hay về mùa đông chế Xin trời bớt lạnh Thơ Viết Minh Hôm nay lạnh sáu độ C Trùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầm Nước ra xối xả ầm ầm… Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi. Làm sao lạnh thế hả Trời Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này Bây giờ biết lấy gì thay Làm sao hết được mùi này ông ơi Ông thì cũng quá dở hơi Cứ cậy làm Trời… để lạnh thế sao? Hãy cho chút ấm đi nào Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương? Mọi người mãi nằm trên giường Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình. Xin Trời thương xớt chúng sinh Đừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần. Rét quá nó trốn mất Thơ Minh Toàn Rét quá nó trốn mất Tìm mãi chẳng thấy đâu Rờ dẫm một hồi lâu Trốn đâu mà không thấy Gọi điện cho bà vợ Bán hàng ở ngoài chợ Em ơi về mà xem Rét quá nó trốn đâu Anh tìm lâu không thấy Bà vợ lại cười khẩy Cứ để đấy em tìm Dù nó có bị chìm Em cũng tìm bằng được Để cuối buổi tan chợ Em về sẽ tìm cho Ở nhà đừng có lo Không giờ … Đêm sẽ thấy Quả nhiên là như vậy Khi đêm về lúc lâu Bên nhau chao hơi ấm Sóng tình lại trào dâng Long lanh trong ánh mắt Ngọt ngào làn môi thương Vòng tay thêm xiết chặt Vợ thì thầm bên tai Anh ơi em lại thấy Nó về rồi đấy anh Tình vợ chồng thêm xanh Dù mái đầu điểm bạc. Bài thơ viết về cái rét Thơ Chiều Tím Hôm nay miền Bắc rét ghê Tay chân tê lạnh bốn bề gió lay Mũ len, quần tất, áo giầy Trang bị như thể cưỡi mây Thiên Hà ! Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc Qua Sa pa tuyết trắng ngỡ là châu Âu Cuối đông đâu phải mùa Ngâu Mưa rơi buốt lạnh, tim sầu héo hon ! Tình anh xa cách mỏi mòn Mình em lạnh lẽo gối buông hững hờ Vẫn luôn nồng ấm lời thơ Để hương tình mãi bến mơ ngập lòng ! Tình em vẫn mãi chờ mong Vòng tay choàng ấm đêm đông mỗi ngày Thủy chung như nắng cùng mây Anh về băng giá tan ngay từng giờ! Rét nữa tôi toi Thơ Lệ Hằng Trời ơi! Ông tạnh mưa đi Ông cho tí nắng không thì…tôi toi Rét gì rét quá đi thôi Rúc trong chăn mãi chẳng rời nổi ra Rét chẳng muốn ra khỏi nhà Chân tay tê cóng, mồm va vào mồm Rét chẳng muốn nấu cả cơm Chăn ba bẩy độ cần cơm làm gì? Rét gì mà rét quá đi Ông mau mau nắng không thì tôi…toi! Trên đây là những bài thơ hay về mùa đông do tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Hy vọng qua bài viết này bạn sẽ có được trong lòng một chút sự đồng cảm và tâm hồn của bạn sẽ trở nên ấm áp hơn nhé!

tả về mùa đông